Rate this post

(Ngày Nay) -Mấy ngày qua làng văn Việt Nam dậy sóng dư luận vì một bài thơ có tên Lỗ thủng lịch sử (LTLS) của tác giả Nguyễn Hữu Hồng Minh công bố 19 năm trước. Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn đã đọc được bài thơ này trên trang facebook của nhà văn Trúc Phương; và Lê Thiếu Nhơn đã viết trên trang facebook của anh nhận được gần 600 lời bình luận và gần 200 lượt chia sẻ.

Bạn đang xem: Bài thơ lỗ thủng lịch sử

Văn học nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn thiếu nhi Phát triển văn học nghệ thuật trở thành sức mạnh tinh thần của toàn dân tộc Thủ tướng làm việc với Liên hiệp các hội văn học, nghệ thuật Việt Nam
Từ việc kết nạp hội viên

Tạp chí điện tử Ngày Nay đã liên lạc với nhà thơ Lê Thiếu Nhơn và đặt một số câu hỏi nhưng anh từ chối trả lời vì “phát hiện ra bài thơ LTLS là nhà văn Trúc Phương chứ không phải tôi” và vì anh chưa đọc được nguyên văn bài thơ này 19 năm trước cho mãi đến lúc đọc được trên facebook của nhà văn Trúc Phương.

Ngày Nay đã liên lạc qua số điện thoại di động của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam nhưng gọi nhiều lần vẫn không được do điện thoại của ông tắt máy.

Ngày Nay đã liên lạc với nhà văn Nguyễn Bình Phương, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam kiêm phụ trách lĩnh vực sáng tác của hội này. Theo nhà văn Nguyễn Bình Phương, các hội viên được kết nạp vào hội đều được ban chấp hành của hội bỏ phiếu thông qua. Trước khi bỏ phiếu, các thành viên ban chấp hành xét đến tác phẩm của người xin vào hội. Với tác giả Nguyễn Hữu Hồng Minh, ban chấp hành xem xét tác phẩm văn xuôi của anh, vì anh ấy được kết nạp vào hội ở lĩnh vực văn xuôi chứ không phải thơ. Nhận thấy văn xuôi của Nguyễn Hữu Hồng Minh đạt chất lượng nhất định thông qua bỏ phiếu của các thành viên ban chấp hành và phiếu quá bán thì anh ấy trở thành hội viên của hội.

*

Nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh (trái) đã được Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều (phải) mời vào hội. Hình do nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh cung cấp.

Nguyễn Hữu Hồng Minh: Tôi đã từng sống dở chết dở

Ngày Nay đã đặt câu hỏi và nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh (NHHM) trả lời.

Ngày Nay: Bài thơ Lỗ thủng lịch sử (LTLS) anh viết 19 năm trước tưởng đã bị thời gian chôn vùi nay lại tiếp tục dậy sóng văn đàn có phải vì lý do anh được kết nạp vào Hội nhà văn Việt Nam?

NHHM: Thực ra tôi không nghĩ như vậy. Bởi cách đây 19 năm khi bài thơ ra đời tôi có “hội hè” gì đâu thì bài thơ vẫn dậy sóng. Bài thơ LTLS đã bị cơ quan quản lý đặt vào “vùng cấm” không khuyến khích NHHM viết và viết về NHHM” có họp và chỉ thị hẳn hoi. Điều này nhà báo Hồ Thu Hồng (lúc ấy là Phó tổng biên tập tờ Thể Thao Văn Hóa) có cho tôi biết nhưng chị vẫn tìm mọi cách để cho tôi xuất hiện và viết trên báo TTVH lúc ấy để kiếm sống trong một sự bức bách tuyệt vọng. Các báo thời điểm đó (2003) đều không được in bài có tên NHHM. Ngay báo Thanh Niên cũng yêu cầu tôi đổi tên khác, nếu viết in được thì lấy nhuận bút như một CTV tự do trong khi trước đó tổng biên tập báo Thanh Niên đã nhận hồ sơ của tôi. Tôi bị bỏ ra ngoài suốt gần 10 năm cho đến ngày tổng biên tập báo Thanh Niên lúc ấy ra đi! Đó là một giai đoạn dở sống dở chết mà tôi cũng không còn muốn nhớ lại…

Ngày Nay: Với anh, để trở thành hội viên Hội nhà văn Việt Nam có phải là mục tiêu để anh cầm bút?

NHHM: Hội Nhà Văn Việt Nam chưa bao giờ có trong suy nghĩ của tôi. Tôi là một nghệ sĩ, một nhà thơ tự do. Tôi biết mình viết gì và tự chịu trách nhiệm với tác phẩm của mình. Không ca thán, không luyến tiếc. Đó cũng chính là lý do tại sao 19 năm bây giờ tôi mới công bố sự thật về bài thơ LTLS.

Ngày Nay: Xin anh cho biết suy nghĩ về việc của 19 năm trước nay được nhắc lại bởi người cùng trong giới viết lách?

NHHM: Tôi không hiểu tại sao mọi việc lại trở thành nghiêm trọng như vậy khi tôi là một thi sĩ tự do được nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam mời vào Hội và bài thơ LTLS đã viết trước đó 19 năm về trước để tôi đã được sống, nếm cảnh “một mùa địa ngục” không lương lậu ổn định, vật vờ như ma trơi, sống dở chết dở, vừa cưới vợ, sinh con, ở nhà thuê…lúc đó! Nếu việc tôi trở thành một hội viên của các anh, chị theo lời mời của người đứng đầu Chủ tịch Hội đó mà các anh, chị không ưa thì tôi đi về là xong chứ tôi có thèm đến đó đâu! Mà tôi cũng nói cho các anh, chị biết rằng tôi đến Hội nhà văn Việt Nam như một lời mời thượng khách của ngài chủ tịch! Có gì thì các anh chị đóng cửa bảo ban với nhau. Đừng để thiên hạ cười không đủ phép tắc văn hóa xã giao ứng xử tối thiểu của một người văn minh chứ chưa nói đến là nhà văn, là người cầm bút, sáng tạo chữ nghĩa. Còn bây giờ thì tôi xin phép tôi đi về đây!

Nhắc lại chỉ tổn thương nhau

Nhà văn Nguyễn Một: Thơ NHHM nhiều bài hay và dữ dội, nhưng với bài LTLS thì tôi phản đối! Phản đối không phải ngôn ngữ tục hay thanh mà tôi không hài lòng vì Minh gắn tên thật của những phụ nữ trong giới văn chương với những ngôn từ khiếm nhã! Về mặt pháp luật họ có thể kiện Minh, nhưng với sự độ lượng và bao dung vốn có của phụ nữ họ bỏ qua cho tuổi trẻ nông nỗi của anh. 20 năm, mọi người cũng đã dần quên và Minh cũng đã định hình được cho mình trên con đường sáng tác. Hôm nay bài thơ được nhắc lại và với facebook nó được phổ biến hơn, tất nhiên những người phụ nữ trong bài thơ một lần nữa bị tổn thương! 20 năm, những người phụ nữ thành mẹ thành bà, Minh cũng đã có con và hẳn nhiên nhận thức của Minh cũng đã thay đổi. Tôi nghĩ: Là người đàn ông tử tế và công chính Minh nên có lời xin lỗi đến với những người phụ nữ và gia đình của họ. Tôi nghĩ: Việc Minh có vào hội hay bị rút quyết định không quan trọng bằng lời xin lỗi.

Xem thêm :   Thủ tục xin visa du lịch việt nam 2022, visa du lịch việt nam có thời hạn bao lâu

Nhà văn Phạm Ngọc Tiến: Với bài thơ của NHHM là bài thơ cũ đã xuất hiện từ lâu, quan điểm của tôi về bài thơ là không thích đặc biệt là tác giả đưa tên cụ thể của một số nữ nhà văn vào là việc làm trái cả đạo lý lẫn pháp luật. Những người có tên có thể kiện tác giả hành vi xúc phạm người khác. Quan điểm của tôi là không nên đánh đồng bài thơ và việc kết nạp hội viên vào làm một và lấy đây là lý do để tước quyết định kết nạp hội viên. Bởi lý do bài thơ đã xuất hiện khá lâu. Việc kết nạp NHHM vào Hội xảy ra ở thời điểm hiện tại chẳng liên quan gì đến quá khứ. Cần rạch ròi quá khứ và hiện tại. Tất cả chỉ có thế mong rằng những người có liên quan và trách nhiệm đến câu chuyện này cần lên tiếng không để một việc chẳng có gì to tát lại thành câu chuyện thị phi nặng nề. Và một số bạn cầm bút, các bạn chửi hay lắm nhưng tôi biết trong đó có bạn từng ước ao vào Hội nhưng mơ ước không thành. Chuyện Hội hay không tôi nghĩ chẳng quan trọng gì để phải chửi mà quan trọng nhất là tác phẩm. Và nữa những nhà văn như tôi từ xưa đến nay không ăn tàn phá hoại tiền bạc ngân sách đâu, chúng tôi sống bằng nghề, sống đàng hoàng dư dả bằng chính tác phẩm của mình.

Dịch giả Nguyễn Lệ Chi: Tôi không đủ sự lãng mạn để làm thơ, cũng không đủ sự điên rồ hoặc phút giây bốc đồng nổi loạn để viết nên những câu từ gây tranh cãi tới tận hơn 19 năm sau như anh Minh đã viết. Nhưng theo tôi, thơ của anh có chất riêng, cá tính riêng mà không phải ai cũng viết được. Có lẽ với anh, thơ như lời tự sự bật lên tiếng nói lòng trong từng khoảnh khắc của đời anh, nó ghi nhận một cảm xúc rất cá nhân, rất thẳng thắn tới trần trụi. Ngôn từ của anh không bóng bẩy, không giả tạo. Nó có thể tích cực hoặc tiêu cực, có thể lấp lánh, tụng ca, hoặc đau đớn, hoặc bi lụy, hoặc chán chường, tung hê tất thảy. Nó có thể đồng cảm với người này nhưng gây khó hiểu, chán ghét với người khác. Đó là điều hết sức bình thường.

Tôi tin rằng khi anh viết ra những câu thơ trước tiên để thỏa mãn chính mình, và đôi khi sự tự sướng đó cũng có lúc quá đà như bài LTLS. Cá nhân tôi cũng không thích bài này và cho rằng đây chỉ là một phút bốc đồng nổi loạn với kiểu sáng tác underground mà không ít giới văn nghệ sĩ nước ngoài từng làm. Bài thơ chuyển tải sự ẩn ức tới vật vã của một người đàn ông với cái tôi to lớn muốn chinh phục cả thế giới, nhưng thực tế lại trần trụi và bất lực hơn chúng ta nghĩ. Nó cũng có thể là sự đau đớn âm ỉ giằng xé cái tôi trước sự bất lực giữa tinh thần và thể xác mà phần lớn con người chúng ta vẫn đã, đang và tiếp tục mắc phải.

Phần bị coi là phản cảm nhất là ngôn từ trần trụi, thô tục đến mức khiến không ít người choáng váng. Người ta đã tập trung vào phân tích nó, ném đá nó mà quên mất không tập trung vào ngầm ý mà tác giả muốn chuyển tải cùng sự uẩn ức đầy bế tắc.

Việc bị ném đá hội đồng vì một bài thơ sáng tác cách đây tới hơn 19 năm theo tôi là một điều thật tệ hại không khác gì một cuộc đấu tố văn hóa kiểu xét lại. Nó sẽ giết chết cảm xúc của người sáng tác và khiến không ít người có ý định viết thơ khác sẽ hoảng sợ, khiếp hãi và sẽ cực kỳ cân nhắc khi viết lách, bởi ai cũng có quyền đứng lên chửi mắng tác giả, phân tích từ câu chữ tới chuyện đời tư.

*

Cuộc tìm kiếm trong hai mươi năm về hình thức.

*

Lâu nay, người ta biết đến Nguyễn Hữu Hồng Minh với vai trò là một nhà thơ. Tôi lấy làm lạ khi ở lần này, anh ra mắt văn xuôi.

– Khởi đầu của tôi là văn xuôi. Tôi từng được giải ba trong cuộc thi Văn học tuổi xanh (Cuộc thi của báo Tiền Phong – PV) năm 1990 và giải nhất trong một cuộc thi truyện ngắn do Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Đà Nẵng tổ chức. Ngày đó ông Hoàng Tuấn Anh (Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thể Thao & Du lịch hiện nay – PV) còn làm bí thư tỉnh đoàn đã trao cho tôi giải thưởng đó vào năm 1992. Với Văn học tuổi xanh, cũng có khá nhiều tên tuổi bước ra từ cuộc thi này. Cuốn này là cả một quá trình hai mươi năm của tôi đấy!

Anh muốn nói điều gì trong Ổ thiên đường

– Nói sơ về cuốn này thì hai mươi năm mà tôi mới in được là một sự thất bại. Một nhà văn bình thường một năm phải in ra được một cuốn hay hai ba cuốn nhưng với tôi thì khó quá. Khó ở chỗ tôi luôn muốn tìm một hình thức để nói tiếng nói của mình nên đôi khi tôi thấy mình lạc lõng. Mình càng muốn nói rõ ràng ra thì lại thấy càng gò bó. Mình muốn nói giọng nói của mình. Tôi nghĩ mình là một tội đồ hơn là một nghệ sĩ. Người ta chấp nhận viết sai rồi sửa sai, cứ viết đi rồi ngày mai mình hoàn thiện dần nhưng tôi thì không làm được như vậy. Mình đi tìm sự hoàn thiện rồi nó bị đưa đi vào hoang mang. Con đường mình đi quá mơ hồ. Tôi nghĩ cuốn sách này những người làm nghề, những người viết truyện ngắn nên đọc. Tôi nghĩ tôi chia sẻ với những người đang làm văn xuôi. Đó là sự tìm kiếm trong hai mươi năm về một hình thức mới. Tôi nghĩ những người viết văn xuôi sẽ có nhiều bổ ích khi đọc nó bởi nó là cuộc tìm kiếm trong hai mươi năm của tôi về hình thức. Tôi nói thế nào về văn xuôi thì trong này có rất rõ. Đó là những hình thức mới, những sáng tạo mới. Tôi hy vọng cuốn này tốt và có cái gì đó để đọc.

*

Thêm nữa, với Ổ thiên đường, tôi nghĩ đây là một sự mới mẻ của công tác kiểm duyệt. Mọi thể nghiệm của tôi về văn xuôi nằm trong này hết. Những vấn đề tôi nói về chính trị, xã hội, về thế giới viết. Trong này có hai truyện Nhai nhựa và Vẽ bùa mà đeo tôi tính viết thành tiểu thuyết nhưng chưa xong nên thành như hai truyện vừa. Tôi nghĩ cuốn này ra sẽ tạo cho tôi cảm hứng để viết tiếp. Nói chung, cuốn sách này làm tôi thấy hài lòng. Còn sắp tới nó có gập gềnh gì không thì tôi chưa biết được nhưng trong cuồn này có nhiều thể nghiệm mới lắm!

Xem thêm :   Kinh Nghiệm Du Lịch Đảo Quan Lạn Từ A Đến Z Đầy Đủ Nhất, Kinh Nghiệm Du Lịch Quan Lạn

Anh hình dung đường kinh tế của cuốn sách ra sao?

– Tôi nghĩ cuốn này bán được. Một số bạn bè tôi bảo chỉ cần cuốn sách mang tên Nguyễn Hữu Hồng Minh thì sẽ bán được nhiều. Tôi nghĩ bên Đinh Tỵ (đơn vị liên kết xuất bản với NXB Văn học) cũng từ điều đó mà họ ra cuốn này. Trong văn học có những các cứ, tức là những nhà văn, nhà thơ họ hình thành được thế giới của họ nên nhiều khi tác phẩm không hấp dẫn nhưng cái tên của họ hấp dẫn. Sự hấp dẫn do trong một thời gian dài cái tên ấy bị vấn đề gì đó, bị nghi kỵ gì đó nên sẽ tạo ra sự tò mò. Nhiều bạn bè tôi cũng nói, thực sự họ cũng muốn xem thằng Hồng Minh viết những gì sau những “dấu vết” gì đó.

Có vẻ, anh bắt đầu chịu thỏa hiệp?

– Tôi cho đây là cuốn sách rất cố gắng của nhà xuất bản. Có thể, người biên tập cuốn này sẽ thấy rằng thằng Minh cũng dở thôi chứ chẳng có gì ghê gớm. Nó cũng chỉ như thế thôi. Nhưng người ta lại nghĩ một tác giả nào đấy ở trong bóng tối sau khi đã trải qua một vài sự cố, tai nạn nào đó trong nghề nghiệp thì sẽ đưa những tên tuổi đó vào hai tình huống, thứ nhất là người ta có vấn đề thật, có cái gì đó mới mẻ thật, thứ hai là người ta giải tỏa được. Cuốn này ra thì Nguyễn Hữu Hồng Minh hết trơn rồi. Thế là được.

Cuộc đời luôn có sự độ lượng 



Tôi biết là anh người khá cực đoan trong sự nghiệp viết lách. Cái cực đoan của một kẻ vắt kiệt mình cho cái mới và ít chịu thỏa hiệp với đời sống, với những áng văn thơ đèm đẹp đang nhan nhãn ngoài kia. Để cuối cùng, chính cái mới đè nát cuộc đời anh…

– Cái thế giới văn nghệ của lớp bọn tôi bị mắc kẹt trong cái ý mà bạn nói. Trong bối cảnh của thời điểm đó, còn quá nhiều hạn chế như văn hóa đọc chưa cao, rồi việc đào tạo cũng chưa được như bây giờ. Chúng tôi bị mắc kẹt trong đó đấy.

Bạn nói rất đúng, cái tôi của người viết nó cứ bị cọc cạch trong đó, văn hóa không đến đâu, ngoại ngữ cũng ấm a ấm ớ…Bản thân nó cũng thấy chán nản chính nó. Có rất nhiều cuốn sách của bạn bè mà tôi không đọc được vì những suy nghĩ già cỗi, mệt mỏi nhưng họ cũng không thể làm khác được, đến đó là hết rồi.

Anh nhắc về những sự cố, về tai nạn nào đó trong sự nghiệp. Tôi muốn biết cảm giác của anh trong những ngày mưa gió ấy?

– Tôi nghĩ những gì mà người ta đã biết mà mình nói lại cũng dở đi.

*

Vợ chồng nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh

Tôi vẫn muốn anh chia sẻ tý về cuộc sống của anh trong thời điểm đó.

– Bạn biết cả hai vợ chồng tôi đấy, gia đình chúng tôi bị thử thách rất nhiều thứ. Nguyệt (nhà thơ Nguyệt Phạm, vợ của Nguyễn Hữu Hồng Minh – PV) muốn tự vẫn mấy lần. Vợ tôi bức xúc vì lúc cô ấy sinh con tôi vẫn lang thang, công việc, tiền bạc không có. Anh Nguyễn Công Khế mang tôi về Thanh Niên nhưng có ký hợp đồng gì đâu, cứ thả tôi sống lay lắt như thế, cuộc sống của tôi khi ấy rất kinh hoàng. Mình chỉ như một thứ vớ vẩn. Tôi như một thằng đàn ông khốn nạn khi vợ sinh mà tôi không có đồng bạc nào hết.

Tôi thấy thế này, có vẻ như cái “tai nạn” của anh nó không gây hậu quả tức thì mà âm ỉ, kéo dài suốt những tháng năm sau đó?

– Chính xác. Những tai nạn trong văn chương nhìn bề ngoài tưởng đơn giản nhưng bên trong kinh khủng lắm. Tất nhiên ở cuộc đời luôn có những sự độ lượng. Mình được giúp đỡ từ những nơi khác, những nơi mà mình không ngờ đến.

Thơ không hay nhưng nhà thơ ngày càng hung dữ…

Thế còn với thơ hiện nay thì sao? Thưa anh!

– Cái đích cuối cùng của văn nghệ vẫn là sự sáng tạo ngôn ngữ, hình ảnh nhưng đời sống của văn học hôm nay bị báo chí xé vụn hết. Hầu hết các nhà văn, nhà thơ hiện nay đều chạy theo luật chơi của báo chí. Báo chí hiện nay chỉ đăng những gì dễ đọc và vừa với khuôn khổ của họ thôi, có nhiều thứ rất hay không “hạp” với họ. Tôi thấy một số tài năng chỉ viết những điều lảm nhảm, nếu gọi văn chương là không đúng.

Anh có vẻ bi quan?

– Tôi không bi quan nhưng chẳng thấy điều gì sáng sủa. Tôi nhìn nhận một cách nghiêm túc tất cả những tác phẩm trong luồng hay ngoài luồng, xuất bản chính thức hay không chính thức thì tính văn học vẫn chưa được như mong muốn của độc giả. Tôi cảm giác các thi sĩ đi tìm kiếm cái vật vã thì nhiều chứ chưa đưa ra được một điều gì đó tích cực.

Xem thêm :   Anime Cảnh Đẹp Mộng Mơ Như Xứ Sở Thần Tiên, 5 Bộ Anime Sở Hữu Khung Cảnh Đẹp Đến Mê Mẩn

Theo anh thì vì sao thơ ở ta lại rơi vào tình cảnh như thế?

– Đó là vì văn hóa đọc, văn hóa đọc hiện tại đang có những mâu thuẫn ghê gớm. Những gì đụng đến màu mè, diêm dúa, đụng đến thi ca, là làm dáng thì người ta loại trừ hết. Ở đây có hai vấn đề, trước hết là có một thời gian thơ của ta quá dở, theo thời gian nó suy kiệt vì người ta không còn tin vào các nhà thơ nữa. Bạn đọc không cần thơ nữa và thơ tự chết đi. Rồi các tờ báo người ta muốn lấy các trang thơ để đi làm quảng cáo. Nhưng cơ bản là bạn đọc không còn chịu nổi chuyện màu mè, vớ vẩn của nhà thơ trong khi những vấn đề thời sự anh lại không đụng đến. Thứ nữa là cần một trang mới thật sự thì thơ mới trở lại được với độc giả. Tôi thấy đời sống của anh nhà thơ buồn cười lắm, gần như là không có nhuận bút và không có gì cả. Nhà thơ chẳng có gì để tồn tại cả.

Hay bi kịch của thi ca đương đại là sự thiếu hụt tài năng?

– Tài năng thì không thiếu. Trước đây nhà thơ là những người đẹp như con đại bàng, như con phượng hoàng vậy còn nhà thơ hiện nay lại chuyển sang trạng thái hung dữ. Các nhà thơ hiện nay giống như những con chó sói trụi lông đi kiếm ăn vậy. Trông hung dữ lắm. Bởi vì là họ không còn đất để sống.

Anh ví dụ xem…

– Nhiều chứ! Nhưng tôi chỉ nói như vậy là được rồi (Cười). Khi không còn đất sống, không còn tri kỷ nữa, họ trở nên hung dữ. Nhưng có hung dữ thì thơ họ cũng không hay. Nói gì thì nói thơ vẫn cần có sự điềm tĩnh. Nó là cái barie giữa tri thức và sự điềm tĩnh. Thơ không phải là cái áo mà nó cần sự sâu lắng. Thời đại hiện nay người ta đi quá nhanh, người ta chưa chuẩn bị cho mình một khoảng lặng. Cho nên bi kịch của nhà thơ hiện tại làm thơ không hay nhưng họ ngày càng hung dữ. Họ phải đi kiếm ăn, họ bị rã đàn.

Lời anh nói khiến tôi có cảm giác như các thi sĩ ở ta hiện nay đang gặm nhấm, cào cấu hay nói vui vẻ tý là đang ăn thịt chính mình hơn là đi tìm kiếm, khám phá dăm điều mới mẻ nào đó cho thi ca?

– Gần như là như vậy. Đó cũng là một cách nói. Còn một điều nữa là nhiều tác phẩm hiện nay vẫn còn mang tính làm dáng, đọc xong rồi chẳng thấy có gì cả. Các nhà thơ cứ nghĩ điều đó là ngon hơn tất cả, tức là nhấm nháp mà. Nhưng với những hương vị họ đưa ra cũng nhạt thếch và chả có gì mới mẻ cả.

Anh có nhầm lẫn không? Theo chỗ tôi được biết là hiện nay, trong giới văn chương có một phong trào xuất bản tự do mà lý do theo họ là bởi họ mới quá, trong khi đó các nhà xuất bản ở ta thì cũ kỹ, không theo kịp với thời đại?

– Có những quan điểm văn học lợi dụng chuyện kiểm duyệt, một số khó khăn, một số rào cản không đi kịp xã hội như cách đọc, cách xử lý văn bản…để nâng “phông” mình lên. Tôi cũng đọc rất nhiều cái đó nhưng tôi chẳng thấy nó có gì mới cả. Thế nên trong cuốn này tôi có viết truyện vừa là Vẽ bùa mà đeo đấy. Họ cứ tưởng mình là ghê gớm nhưng thực sự chẳng là gì hết. Trở lại với tâm thế người viết, tôi nghĩ người viết thực sự phải bản lĩnh. Người ta phải viết tác phẩm trong bóng tối còn chuyện có đưa ra được hay không hoàn toàn lại là một câu chuyện khác. Nó hoàn toàn chẳng ăn nhập gì vào đây cả. Hiện nay người viết dường như họ còn nôn nóng và hay lợi dụng.

Xem thêm:

Bài thơ đưa tên tuổi Nguyễn Hữu Hồng Minh lên đỉnh cao nhưng cũng đẩy đời anh vào bóng tối trong một quãng thời gian khá dài.

Lỗ thủng lịch sử

Nhiều khi hắn thấy dương vật hắn đang ở Sàigòn,

Đầu hắn ở Hà Nội

Và tay chân thì rơi rụng đâu đó ở Sóc Trăng

Buổi sáng ở miền Trung, trưa ở miền Nam,

Chiều ở miền Bắc, tối ở miền Tây

Ly cà phê nhìn ra tháp Rùa đắng như máu hắn

Cơn điên rồ chùa Mã Tộc, ngày tháng bạc Kênh Xáng

Những người đàn bà Miên, ôi vóc dáng màu da muộn phiền biết bao nhiêu!

Những sợi khói như những cái thòng lọng dụ hắn treo cổ

Nhiều khi trong mơ thấy mình đã chết. Xác thối, diều cắt quạ tha. Hắn khoái trá cho điều ấy!

Linh hồn hắn treo đâu đó trên một cọng lông háng của em gái Hải Phòng làm điếm ở Trung Quốc

Lảm nhảm ở Vĩnh Long, bợ đít ở Cần Thơ, dạng háng ở Cà Mau,

Cạo mặt ở Bạc Liêu, quắn như điên ở Hà Khẩu, động cỡn ở Sa Pa, say ở Lào Cai

Miệng còn kêu Đặng Thiều Quang, hãy chết đi Quang!

Chửi rủa ở Huế, cúng bái ở Quảng Bình, bắc cặc đái ở Mỹ Sơn và đi ỉa ở Hội An

Đụ trên sông Thu và bú lồn trên sông Hương

Khạc nhổ trên sông Gianh, rượt đuổi chém nhau trên sông Hàn

Khinh bỉ nòi Việt trên sông Hồng, miệt thị giống Hoa trên sông Nậm Thị

Hắn cắt mọi khoanh đời dấu vào tác phẩm

Những suy nghĩ non tơ đã kịp mọc tóc trong hộp sọ rắn như đá của hắn

Bản chất hắn là Cộng sản, là Cộng sản!

Hắn cười cợt méo mó như một lỗ thủng của lịch sử

Hoảng loạn và kinh sợ khi hắn phát hiện ra mình vẫn sống mà làm việc với những xác chết

Đi đứng ngoằn nghèo như ma trơi, linh hồn quỉ nhập tràng luôn dụ khị hắn làm những trò mê cuồng và quái đản

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết Top 15+ bài thơ lỗ thủng lịch sử ”, một trường hợp văn tục bằng thơ . Đừng quên truy cập Chaolong TV kênh trực tiếp bóng đá số 1 Việt Nam hiện nay để có những phút giây thư giãn cùng trái bóng tròn !

By Chaolong TV

Chaolong TV trang web xem livestream bóng đá trực tiếp miễn phí tất cả các giải đấu hàng đầu thế giới. Xem bóng đá trực tiếp tốc độ cao chất lượng 4k, không quảng cáo, bình luận tiếng việt.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *